Chia sẻ
3 năm trước
Chia sẻ
Loading...
Đang tải bình luận...
Quận 12
#tamsudai Những ngày, tháng, năm bị nỗi buồn đánh gục, tôi chỉ muốn được mặc kệ,được để yên.Những giọng nói trong đầu tôi cãi nhau đêm ngày, hét vào mặt nhau, vật lộn với nhau, đè vào những dây thần kinh, vấp qua nơ-ron não, mắt tôi giật liên hồi. Tôi, chúng tôi cần thời gian để hòa giải. Tôi, chúng tôi không cần gì ngoài thời gian, tôi không cần và không có ai ngoài những cái tôi. Tôi luôn biết tôi có thể trở lại 100, tôi chỉ chưa biết là vào giờ nào, phút nào, năm nào, nhưng tôi có thể. Mọi người xung quanh lại bị cái suy nghĩ điện ảnh thường thấy, họ phải kéo tôi ra khỏi nhà, đi mua sắm, gặp bạn bè để tôi vui lên. Họ không chịu nổi dù chỉ là 45 nỗi buồn. Họ không hiểu, nếu tôi không về 0 tôi sẽ không thể tới 100 được, tôi cần phải bị kéo lại để được văng lên phía trước.
2
3 năm trước
0
Quận 12
#tamsudai Phòng bệnh rối loạn ăn uống cũng như trường quay một bộ phim hài.Toàn những em gái trẻ măng, người mỏng đến nỗi chỉ nhìn họ là bạn sẽ hiểu được nỗi đau, và hầu hết là bị bắt ép nhập viện do gia đình, bố mẹ. Các cô ngồi trong phòng, uống nước ừng ực, giấu cục nặng vào túi để cân. Chương trình chữa bệnh của viện là kê thuốc trầm cảm, khám bác sĩ tâm lý và cân hàng tuần, và các cô phải đạt chỉ tiêu tăng cân mỗi tuần theo như bác sĩ yêu cầu. Tôi đi vào khám, bác sĩ lôi cái đĩa đặt lên bàn, và hỏi tôi là em có biết khẩu phần ăn của một người bình thường trông như thế nào không? Tôi lắc đầu. Bác sĩ lắc đầu. Bác sĩ lôi ra những món ăn bằng nhựa như đồ chơi đồ hàng trẻ con, đặt lên một cái đĩa: "Đây này,ngần này thịt, ngần này rau, ngần này cơm." Tôi nhìn và nghĩ, nó bằng khẩu phần tôi ăn trong cả tuần.
1
3 năm trước
0
Chợ Gạo
Hôm nay buồn qua
1
3 năm trước
0
Quận 12
#tamsudai Tôi cứ thế lướt từ cuộc chơi này sang cuộc chơi khác, từ đội bay này đến đội bay khác, và chả có chuyện gì xảy ra với tôi cả. Chúng tôi bay cả đêm, sáng hôm sau các bạn đã nằm la liệt hết, tôi cứ thế đi mua đồ ăn sáng cho các bạn, về bón cho các bạn tận mồm,không ngủ, trang điểm và mặc quần áo đi chụp ảnh luôn, mặc cho hai mắt vẫn trợn ngược vì thuốc. Tôi đi làm về, các bạn vẫn đậu ở nhà tôi, tôi thay quần áo, dọn nhà, gọi các bạn dậy, rồi lại nằm xuống cho một đêm không ngủ được.
1
3 năm trước
0
Phú Quốc
Mik tự thấy tranh của mik rất xinh. Nhưng lại ko dám đăng những bức tranh ấy lên mạng xã hội, một phần vì tính cách mik quá nhát và sợ sệt đủ thứ. Mik cũng giống như bao dân vẽ khác, mik cũng muốn lập hội vẽ, bán tranh cho vui. Mik tự trách tại sao mik lại tệ đến như thế:]
6
3 năm trước
0
Yên Dũng
Thời gian trôi nhanh thật! ^^ Mới đấy đã 2 năm r 😊😊😊
3
3 năm trước
0
Vĩnh Cửu
Ngày sinh nhật của 1 đứa tầm thường như tớ thì có gì đáng chúc mừng nhờ..
5
3 năm trước
2
Tư Nghĩa
Năm mới hy vọng sẽ có ny mới 😁
2
3 năm trước
0
Bình Chánh
Tôi đang buồn lắm
4
3 năm trước
0
Phủ Lý
Em thấy gì trong buổi chiều lạc lõng
3
3 năm trước
-1
Loading...