Bài chia sẻ ẩn danh

ico-place

Quận 3

riviu-icon

Chia sẻ

3 năm trước

icon-ico-share

Chia sẻ

Ngày nhỏ, có những lúc cảm xúc lạnh lẽo, lại cảm thấy có thể lạnh đến héo cả người. Dù là đang sống ở SG, thời tiết nóng nực, nhưng cái lạnh có thể từ suy nghĩ và cảm xúc làm cho con tim tê tái, cảm giác như cơ và tim có thể đóng băng đi được. Ngày đó cũng không nghĩ nhiều, cũng không biết cái lạnh đó từ đâu mà ra. Cũng có thể đó không phải là nhiệt độ vật lý, mà là một sự co rút của cơ thể gây cảm giác tương tự. Tôi nghĩ những cảm xúc như vậy có thể gây ra sự tích tụ trong con người, sự tích tụ đó có thể ảnh hướng đến cơ năng của cơ thể, có thể dẫn đến sơ cứng khi hoạt động, cũng có thể gây co rút và méo mó mà thành dị tật. Rồi có một lần, trong vài ngày liền nước mắt tôi cứ rơi, cứ rơi mãi mà không kiềm chế được. Lần đó tôi cảm thấy có thể là một sự tích tụ nào đó đang tan chảy. Sự tan chảy này ảnh hưởng đến hoạt động cơ thể của chúng ta, gây ra nhưng hệ luỵ tương tự như vậy. Người ngoài nhìn vào cứ nghĩ đó là tôi khóc cho sự việc trước mắt, nhưng trong lòng tôi lại hiểu ràng, đó là nước mắt cho quá khứ, đó là tan chảy của việc tích tụ. Nhiều năm sau, khi tôi chọn một cuộc sống lặng lẽ, không ràng buộc với mọi người, có thể nói là sống vô tâm, không quan tâm đến ai. Tôi không nói là sự vô tâm trong hành vi, mà cả trong suy nghĩ. Thời gian của tôi chỉ để dành cho chính mình và một người. Lúc này đôi lúc tôi cảm thấy lạnh, cảm giác lạnh của sự thấm dần của không khí xung quanh. Tôi có thể tưởng tượng được mình sẽ biến thành một tảng đá lạnh lẽo giữa hoàn cảnh xung quanh. Nó hoàn toàn ngược lại với cảm giác khi tôi quan tâm nhiều đến người khác, lúc đó ở gan bàn tay bàn chân mình, tôi luôn cảm thấy có một luồng nhiệt khí ấm áp toả ra, giúp tôi ngăn cách với môi trường xung quanh. Cái cảm giác nhiệt cơ thể này thật sự thú vị :D #tamsudai

Loading...

Đang tải bình luận...

Ứng dụng Khế trên điện thoại