Chia sẻ
một năm trước
Chia sẻ
Loading...
Đang tải bình luận...
Dương Minh Châu
Tệ vll bản thân cố gắng v mà đối vs ngta mình k bằng 1 buồi live chơi game luôn ấy. K được tôn trọng nên cx k muốn bỏ tình cảm của mình ra luôn. Thấy cũng buồn buồn 🤧
3
một năm trước
1
Rạch Giá
Lúc trước tôi nhìn thế giới với một màu xám xịt, tôi cảm thấy mọi thứ chẳng có gì phải để ý. Bây giờ, tôi nhìn thế giới với màu xanh của hi vọng, cảm thấy mọi thứ đều có ý nghĩa. Thế giới này vốn không phải màu hồng hay màu xanh, mà thế giới này có đủ muôn màu sắc thái. Quan trọng là bạn muốn nhìn nó màu gì. Thật lâu trước kia (thật ra mới 2 năm thôi 🤣), tôi cũng không hiểu lí do bản thân tồn tại. Tôi cảm thấy bản thân chẳng có gì cả, tôi không quan trọng. Nhưng mà bây giờ tôi mới biết lúc đó tôi đã làm ra việc đáng sợ thế nào, tôi đã cho rằng bản thân không có giá trị. Mỗi người có một giá trị riêng biệt, hiện tại có thể xem bạn đang trong một cơn mưa, cơm mưa cản trở tầm nhìn của bạn, nhưng khi cơn mưa biến mất, cầu vòng xuất hiện và bạn sẽ được ánh mặt trời chiếu sáng, ánh nắng sẽ soi rõ cho con đường bạn đi. Lí do để bạn tồn tại chính là tìm ra giá trị của bản thân Cố lên, mọi thứ sẽ ổn thôi.
1
một năm trước
2
Dĩ An
Mệt quá, bệnh mấy ngày rồi chưa hết, vừa hết bệnh này lại tới bệnh khác. Làm mình không còn sức sống luôn ấy. Cảm thấy mệt mỏi. Muốn ăn nhưng không ăn được.
7
một năm trước
2
Nha Trang
Chán qué te #relax
4
một năm trước
1
Văn Giang
Đừng bao giờ tin trai kiến trúc và trai xây dựng.
15
một năm trước
14
TP. Cao Lãnh
Có ai biết bác sĩ tâm lý ở Đồng Tháp không ạ , em cần tìm ạ #tamsu
2
một năm trước
0
Hoài Đức
Lm sao cũng là sai nên lm j đây 🥲🥲
2
một năm trước
2
Thành phố Pleiku
Những ngày ở trường Đại học… Tôi có 2 người bạn, 1 người xếp trước và 1 xếp sau tên tôi trong danh sách lớp. Tôi cũng có thể nói chuyện với bất kỳ ai nhưng đơn giản đó chỉ là một hành động tạo ra âm thanh. Không câu lạc bộ, không sự phấn đấu, không nổi bật,…chỉ vừa đủ để mọi thứ đúng hạn. Tôi thích nhất là giờ thể dục nhưng đôi khi vẫn cúp học và ngại thể hiện mình. Tôi cũng chưa bao giờ tự hỏi hoặc có kế hoạch thay đổi khác vì tôi hài lòng với sự vừa đủ đó. Thế cớ sự nào khi bước ra khỏi cánh cổng, nơi đó cứ làm tôi nhớ nhung. Tôi không biết những người có tư tưởng đối lập tôi có bị như vậy không? Một nơi tưởng chừng tẻ nhạt và đáng bị lãng quên. Tôi vẫn luôn yêu những buổi kết thúc tiết 5, sân sau còn vài sinh viên, một mình tôi đi bộ ra bãi xe, dưới chân là hàng vạn hoa chò rụng. Cảm giác lạc lõng và cô đơn khiến tôi đắm chìm, rằng cứ như tôi có một cuộc đời rất buồn vậy. Tôi thích lên trường chỉ để ngồi dưới khung cảnh ấy nhưng lại sợ những ánh mắt dán lên tôi, hơn nữa là sợ gặp người quen, ngại bắt chuyện, rất ngại khi có ai đó cố làm xáo trộn cuộc sống yên tĩnh đó lên. Tôi chịu ở nhà, nhưng cảm xúc không thoả mãn nên thanh tìm kiếm của tôi viết là:”phim buồn nhất thế giới”…Tôi đã có quãng thời gian như thế. Có thể tôi chỉ nhớ vài ngọn gió, vài tia nắng, băng ghế đá và cả hoa chò nữa, nó làm động lòng tôi, chỉ điều đó thôi. #tamsu
1
một năm trước
4
Văn Giang
"Anh thật sự thương em." "Anh mà không thương em nữa, em sống sao đây."
2
một năm trước
3
Hữu Lũng
Xin lỗi đủ đường rồi vẫn giận 🙃 #linhtinh
1
một năm trước
1
Loading...