Chia sẻ
một năm trước
Chia sẻ
Loading...
Đang tải bình luận...
Thủ Đức
Anh ta nhắn tin với nhiều người nhưng anh ta hành xử một cách chiếm hữu rồi nói đùa ghen tuông khi thấy bạn nhắn tin với người khác. Trong khi cả bạn và anh ta còn chẳng phải hẹn hò. Wtf, thằng này? #chiase
5
một năm trước
5
Thành phố Thái Nguyên
Phải nói thật 1 câu là đéo muốn sống nữa luôn đấy thực sự ! Khổ đéo tả được ! Chán lắm rồi #amnhac
1
một năm trước
0
Quỳnh Phụ
T thấy mẹ t thực sự như trẻ con ấy, từ suy nghĩ đến cách hành động. T thấy mẹ t như con dê con khờ khạo trong bầy sói tinh khôn ấy. Rì t là con sói thì con rì ấy không thể nào là dê con ngoan ngoãn được. Mẹ t tưởng người ngta vô điều kiện từ vài cử chỉ hoặc lời nói rất đơn giản mẹ t nghĩ ngta là đồng loại với mình. Rồi đến khi nó làm chê mẹ t điểm này điểm kia, mẹ t như kiểu bị phản bội ấy, rồi tỏ vẻ giận dỗi bằng những hành động hoặc sự việc mẹ cảm thấy bình thường. T thực sự là buồn cười vcl ra. Mẹ t cũng tuổi trung niên rồi đấy mà bao nhiêu năm mẹ không tạo nổi cho mình một lớp da sói con để hòa nhập với đàn sói này vậy. Nhiều khi t nghĩ đúng kiểu ng ngốc có phúc ng ngốc , t thực sự nghĩ vậy đấy (mẹ t rất bình thường nha nma TIN NGƯỜI), thêm cả suy nghĩ của mẹ đôi khi nó kiểu rất đỗi dê con:))) #tamsu
1
một năm trước
0
Mỹ Xuyên
Chỉ có về ngoại là bình yên.
4
một năm trước
4
Phú Hòa
Mn có biết người hoặc nhóm nào hỗ trợ tư vấn tâm lý miễn phí không ạ ? #tamtrang
12
một năm trước
5
Thành phố Thái Nguyên
Càng nghĩ càng thấy mình không nên sống nữa ! Không thể tìm thấy 1 lối thoát nào #tamtrang
5
một năm trước
5
Quận 10
Tiếp tục về gia đình của tôi! Họ quyết ly hôn Nhưng tiếc mang thai tôi, tôi đã trở thành gánh nặng của họ, vậy thì suy ra cho cùng, vì tôi nên họ mới chung sống với nhau, nhưng tôi rất buồn vì không hạnh phúc, cho tới giờ thôi vẫn vậy, họ cũng không biết trong lòng tôi như thế nào, họ cũng không biết tôi đã bị tổn thương như nào, nói chung họ chả hiểu biết gì về tôi, tuy tôi là con của họ, nghe thì cũng rất vô lý, cha mẹ nào mà không hiểu con, nhưng đó là sự thật ,những gì họ nói ra chỉ khiến tôi tức lên thêm mà thôi, đôi lúc cũng muốn khóc lớn thật lớn,vì ko hiểu một chút về tôi cũng không có, tôi đã phải gồng mình mạnh mẽ với mọi thứ, Nhưng trong lòng tôi đã vỡ nát, khi bà tôi còn sống, chỉ có bà là nghe và hiểu tôi, chỉ có bà là niềm tâm sự duy nhất của tôi, nhưng giờ một bản thân mình phải tự đánh vác, thật đau lòng, khi nghe họ nói, khi nghe họ đánh giá không đúng về tôi, họ nào biết từ nhỏ tôi đã một mình sống, đau khổ thì một mình cũng tự chịu, nhưng khi tôi thấy họ đau khổ, không hẳn là thấy mà là cảm nhận được, không thể làm ngơ nhắm mắt mà lại an ủi.. Nhưng nghĩ lại tôi cũng chả được j, giờ cha mẹ tôi ghét nhau, ghét nhau mà sống chung với nhau thì lúc nào cũng cãi vã, ra khuyên ra an ủi ra làm lành nhưng họ đã quyết, tôi cũng không ép buộc được, họ cũng đã nói với tôi rằng nếu cha mẹ ly hôn thì con chọn ai, tôi không trả lời nhưng trong đầu tôi lại có đáp án, Tôi không giận ai cả nhưng liệu có được không?, chắc chắn là không!! Bắt buộc phải chọn một người... Điều đó khiến tôi rất phân vân, giờ thì tôi cũng mệt luôn, cũng buồn lắm, cũng đau lắm, tôi cũng buồn ngủ rồi... Tôi mong rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp
1
một năm trước
2
Quận 10
Đôi lúc thật sự có gia đình có đủ cha, mẹ là niềm vinh hạnh,hạnh phúc của mình,vì có người còn ko có cha mẹ,họ khao khát, để đc cảm nhận tình yêu thương trong vòng tay an toàn.Còn tôi ,đúng thật tôi rất hạnh phúc,nhưng hạnh phúc này rất lạ,cũng có cha lẫn mẹ,nhưng họ ko quan tâm tôi từ nhỏ tới giờ...cho tới khi tôi bị trầm cảm vì những lý do ở ngoài xã hội khi còn nhỏ..lúc đó tôi rất sốc,vì lứa tuổi còn nhỏ luôn suy nghĩ lạc quan vui vẻ lại dần biến thành màu đen,ko còn vui tươi như trước,cảm thấy lẽ loi,cô đơn lạnh lẽo,còn ba mẹ chỉ biết làm,thật sự lúc đó tôi còn nhỏ,nhưng tôi cũng biết suy nghĩ là họ đã làm việc mới có tiền nuôi tôi ,phải thông cảm cho cha mẹ mình vì mình là niềm vinh dự vinh hạnh ,là đứa con quý báu để họ tiến tới tiếp tục cố gắng cho con đường phía trước , tôi cũng đã chứng kiến sự phát triển của gia đình mình tử nghèo trở nên khá giả,tôi bỏ qua bản thân mình ,cố gắng làm cho họ vui và hài lòng,bản thân sao thì kệ,cho dù tôi bị bắt nạt hay áp lực học tập,gia đình...tôi cũng cố gắng dốc hết mình với sự suy nghĩ "rồi một ngày nào đó,mọi thứ sẽ tốt đẹp,sẽ hạnh phúc lại thôi,sẽ ko còn lúc nào cũng vội vã,bận rộn,mệt mõi,rồi mọi thứ sẽ ổn lại thôi,mọi thứ sẽ xứng đáng với những gì mà mình bỏ ra với cha mẹ mình" Nhưng dần dần tôi cảm thấy mọi thứ đang đi vào ngõ cụt,họ làm bất chấp với quan niệm tiền là tất cả,chứ ko phải vì tôi và gia đình nữa, đúng tiền là tất cả, có tiền mới sống sót ở trong xã hội này, nhưng phải bt cách dùng, khi dùng sai thì chả khác gì ,tiền để che mắt mình để đánh mất đi niềm hạnh phúc trong gia đình, vì tiền họ đâm đầu vào tối ngày sáng đêm trong công việc, dần dần cũng cấu gắt bực bội, khó chịu với mọi thứ,không hài lòng, suốt ngày chỉ bàn về công việc,cãi vã với nhau. Người ta nói bữa cơm gia đình là thứ rất quan trọng không thể thiếu, đúng vậy Nhưng dần dần bữa cơm gia đình đó lại không nói những thứ vui vẻ, mà cứ nói những thứ về công việc về cuộc cãi vã, xong rồi dần dần cũng không ngồi ăn chung cũng không nói chuyện vui vẻ, ai ai cũng cầm một cái điện thoại xem, nói chuyện cũng không ngọt ngào hay dễ chịu như trước, sự mệt mỏi và nặng nhọc của công việc đã khiến cho cha mẹ tôi đánh mất đi lý trí, dần dần xoay qua chửi tôi, giận cá chém thớt, coi tôi như một thứ có thể giúp xả stress, dần dần những gì tôi làm, những gì tôi cố gắng giúp ích cho gia đình, Tôi cảm thấy mọi thứ tôi làm đều không xứng đáng, vì họ lúc nào cũng phũ phàng mọi thứ của tôi, tại sao lại thay đổi nhanh như thế?, sao lại thay đổi như thế? Có thể quay lại được không? .Cho tới bây giờ, gia đình tôi cũng đã khá dã,ko nghèo cũng ko giàu lắm , nhưng khi đi ra ngoài ,một cặp gia đình kia ,tuy gia đình họ nghèo nhưng họ yêu thương nhau luôn có tiếng cười rộn rã vui tươi quấn quýt bên nhau, nhưng nhìn lại mình, thì thấy chả ai quan tâm ai cả, nhìn họ như thế lại khiến trong lòng t có chút đau và tủi thân, nhưng cha mẹ tôi chỉ muốn tôi ở nhà học. Tôi còn biết một chuyện động trời, là ba mẹ tôi đang muốn bỏ nhau nhưng tiếc lúc ( còn tiếp )
1
một năm trước
1
Quận 12
Mình thích 1 bạn trong lớp,nhưng b đó lại thích b nữ ngồi trc mình,mà b nữ đó đã có người yêu nhưng cr của mình vẫn theo đuổi,mình nên làm sao đây mng vì mình tht sự rất thích b ấy
4
một năm trước
1
An Khê
thật sự muốn biết tâm lý khi yêu của các bạn nam ấy , nếu thực sự yêu và muốn lâu dài thì biểu hiện của bạn nam như thế nào ấy
4
một năm trước
1
Loading...