Chia sẻ
một năm trước
Chia sẻ
Loading...
Đang tải bình luận...
Quận 9
Mấy ổng cứ tẻn tẻn kiểu gì ấy-)))) #votri
3
một năm trước
1
Châu Thành
có ai mê Quang Hùng giống tui khum?😍 #votri
2
một năm trước
0
Châu Thành
Nhận ra mình bị overthingking và trầm cảm!…😔🥹🙃 #chiase #tamsu
3
một năm trước
3
Châu Thành
đẹp ko?:(((…
4
một năm trước
3
Châu Đức
Cậu cứ vô tâm như vậy, làm tớ khó chịu lắm đấy. Chúng ta quay lại như trước kia được không? Tớ thề, lần này tớ sẽ nói ra hết, không giữ trong lòng nữa… Cậu ấy là một người rất sôi động, hay nói đúng hơn là một người ồn ào. Cậu ấy học giỏi, nhất là môn toán, mỗi tội hơi ẩu tả. Cậu ấy chơi thế thao, cậu ấy ở trong một club bóng rổ, cậu ấy rất thích chơi bóng đá, cậu ấy cũng biết chơi bóng chuyền nữa. Sự kiện nào của lớp cậu ấy cũng có mặt, năng nổ trong mọi hoạt động. Cậu ấy rất ồn ào, vậy nên ở đâu có cậu, ở đó có tiếng cười. Vậy tại sao tớ lúc nào cũng nghĩ đến cậu mà lại chẳng cười nổi? Cậu là người bắt chuyện với tớ trước, cậu luôn trêu chọc tớ và khiến tớ cười. Nhưng đối với người khác, cậu cũng vậy. Có lẽ là do tớ ảo tưởng quá nhiều rồi ha? Tớ phát hiện gu âm nhạc của cậu rất buồn, hóa ra đôi khi cậu cũng có những khoảng lặng của riêng mình. Hóa ra khi cậu nằm ngủ lại đẹp đến thế. Lúc chúng ta nghe cùng một đôi airport, khi chúng ta cùng nhau chia sẻ, lắng nghe một bài hát mà chỉ hai ta biết, tớ đã cười thầm đấy. Cũng chính vì hôm ấy, tớ cũng đã tự hoa cho mình một đôi tai nghe, tuy không giống của cậu nhưng nó giúp tớ nhớ đến những lần như thế, nó khiến cảm xúc của tớ tốt hơn. Cậu bắt đầu chia sẻ về bản thân mình nhiều hơn, cậu nói thực ra cậu suy nghĩ nhiều lắm, cậu bảo thật ra cậu cũng có rất nhiều chuyện buồn. Nhưng lúc đấy… tớ chẳng biết nữa… đáng lẽ ra tớ nên nắm bắt lấy cơ hội đó và có lẽ chúng ta sẽ thân nhau hơn bây giờ chăng? Khi cậu bảo đã có khoảng thời gian cậu rung động với tớ, tớ bất ngờ lắm đấy. Chỉ là, tớ không nghĩ một kẻ mờ nhạt như mình lại được cậu để ý tới, lúc ấy tớ nhận ra, thì ra không phải chỉ có một mình tớ dõi theo cậu. Nhưng rồi sao chứ, mọi chuyện cũng chỉ là đã từng. Tớ vẫn ở đấy, vẫn dõi theo cậu, nhưng lại luôn bảo rằng chúng ta vẫn nên làm bạn thì tốt hơn. Rồi cậu bảo cậu thích bạn ấy, lúc đấy tớ chẳng buồn đâu, thể luôn, không nhưng không buồn mà còn có chút gì đó khá vui trong lòng (tại sao nhỉ?). Tớ thậm chí còn “đẩy thuyền” cho hai người nữa cơ, và tớ còn không bận tâm về điều đấy. Nhưng rồi cậu và bạn ấy thành một đôi. Cậu hỏi tớ nên làm gì tiếp theo, tớ cũng chẳng biết nữa, tớ đã yêu ai bao giờ đâu? Mối tình kéo dài vỏn vẹn mấy tháng, trong khoảng thời gian ấy, câu nói cậu nghe tớ nói nhiều nhất có lẽ là “nếu mày không yêu đương nghiêm túc được thì chia tay đi” (!?). Không biết là do hai cậu không hợp, hay do cậu thực sự bị ảnh hưởng vời lời nói của tớ. Hai cậu tỏ tình qua tin nhắn, chia tay cũng qua tin nhắn. Chỉ “Mình chia tay nhé?” Và “Ừm”. Và thế là mối tình của cậu kết thúc, tớ chỉ cười trừ cho qua, trong khi tớ lại là người đẩy cậu về phía cậu ấy sau mỗi giờ học. Lạ nhỉ? Rồi cậu vẫn vậy, cậu vẫn trêu chọc tớ hàng ngày, làm tớ khó chịu rồi bật cười. Tuy vậy, tớ lại thích việc bị cậu làm phiền hơn. Giờ đi qua chỗ tớ cậu còn chẳng thèm quay mặt lại nhìn... #tamsu
3
một năm trước
0
Xuyên Mộc
Có thật sự tồn tại bạn thân khác giới 😕 #hoidap
2
một năm trước
3
Gia Lâm
Khi trong 1 nhóm bạn đại học có 1 đứa nào đó chửi đứa làm trung tâm nhóm là đứa không nên yêu ai vì khốn nạn và cái đứa làm trung tâm bắt đầu tự ái rồi tìm cách bắt bẻ và phê phán hành vi của đứa đó, dần dần cách ly và không thèm trả lời hay seen tin nhắn đứa đó😌😌😌 Và 1 hôm t chửi đứa làm trung tâm do mệt mà nó cứ làm phiền t và nó bắt đầu có những hành vi ứng xử y như đứa trước đó với t 🙄🙄 #linhtinh #hoidap
1
một năm trước
1
Hải An
Mệt, mệt lắm luôn. Làm đến nửa đêm vẫn chưa xong việc. Ở cái tuổi mà đáng nhẽ phải có người yêu hay lập gia đình thì tôi ngay cả thời gian cho bản thân cũng không có nữa, thứ cần nhất lúc giờ chỉ là một ngày được ngủ 8 tiếng thôi. Mà làm nhiều như vậy, cố gắng tích được một khoản lại bắt đầu bị bệnh này bệnh kia lại bỏ tiền ra chữa. Sao cuộc sống của tôi nó nặng nề đến vậy chứ.
1
một năm trước
1
Thủ Đức
11-12h tối giờ đi ngủ mà vẫn còn tin nhắn zalo btn (chưa tới hạn dl), ngồi sửa bài tới giờ mới xong. tbao vào giờ đi ngủ, mình muốn đi ngủ cũng ko yên phải mò dậy làm cho xong mới dám ngủ. sau này ra trường đi làm chắc cũng thế, quá mệt mỏi 💀💀💀
1
một năm trước
2
Nguyễn Phích
Cái đầu bé này- chứa lắm điều muộn phiền không kể xiết. Nó nghĩ... nó lại nghĩ. Đêm về, nó không ngủ được, nó trằn trọc mãi về tương lai, về cả sấp công việc cứ từ đâu rơi xuống. Nó biết lo lắng thì mọi khó khăn cũng nằm ì ra đó, chẳng giải quyết được gì. Rồi nó đâm ra stress, stress đến mức chỉ cần chạm nhẹ đến thứ gì ở khuất sâu trong cõi lòng cũng đủ khiến nó vỡ oà lên và bật khóc nức nở. Nhưng không ai chạm cả, vốn dĩ không ai quan tâm. Nó điên cuồng thổi cơn bão trong lòng vào quả bóng, cơ mà sao bóng dai thế? Nó có thổi cách mấy cũng không có tiếng nổ nào, quả bóng cứ dãn ra và dãn ra, lớn dần rồi trĩu nặng. Đầu nó đau, mắt và sắc nó lờ đờ thiếu đi sự sống, nó biết nó yếu lắm rồi, vì nó đã tàn phá cơ thể này bây lâu nay...Đầu nó đau, đau như có gì đó đập vào, mà bất lực như ong bướm rơi vào mạng nhện, vẫy vùng và chờ đợi cái chết. Nó mở video ngày nó còn bé, về những năm tháng nó còn biết cách sử dụng nụ cười, những năm tháng nó được sống trọn vẹn với hai chữ hạnh phúc, những năm tháng nó vẫn hồn nhiên và không lo toan chuyện gì. Nó nhớ nó của ngày còn bé, đau lòng đến bật khóc khi thời gian đã giết chết chốn an ủi cuối cùng mà nó có thể dựa dẫm vào. Nó tự hỏi, thực tại sao tàn nhẫn, để nó đau khổ đến cùng cực thế này?
2
một năm trước
2
Loading...