Chia sẻ
2 năm trước
Chia sẻ
Loading...
Đang tải bình luận...
Quận 7
Cả nhà Khế iu ơi mình xin được gửi link khảo sát một bài tập ở trường ạ. Vì khá là khép kín nên không có bạn bè nhìu mới phải lên đây nhờ sự giúp đỡ mn. Mong mn dành 2p để giúp nhóm tụi mình ạ tụi mình cảm ơn nhìu T.T https ://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSe6bKbNoe-h6Js9lhAdwSHoZUTcAbegqS9Lmcx3Uv1mQSYFCQ/viewform?usp=sf_link (Có sai quy tắc app k ta..) #linhtinh #hoctap
9
2 năm trước
3
Thủ Đức
Hé nhoo cả nhà🫠 #linhtinh
4
2 năm trước
4
Mỹ Xuyên
Chời ơi tiệm nail mà khách hông đánh giá về nail mà đánh giá về mở cửa cho khách ủa ngày nào đi làm mà t hông mở cửa r nói t bấm đt chời
3
2 năm trước
1
Đức Thọ
Ở lớp đã đeo khẩu trang rồi ở nhà bố còn chê xấu :)) #tamsu
2
2 năm trước
5
U Minh
"mày nhạt quá vậy""riết không đứa nào muốn nói chuyện với mày"" nếu mày có chuyển trường hay đi đâu thì tao cũng không buồn rồi khóc như con... đi đâu"
1
2 năm trước
1
Cần Giuộc
Hố la 29/12 này có aii đi fes Otaku ở TP.HCM quận 12 ko ạ 🫶 #anime #trainghiem
11
2 năm trước
5
Tân Phú
Mình từng ước sẽ ở trạng thái độc thân như này mãi, vì mình biết mình không nên kéo ai khổ cùng mình trong cuộc đời này, mình có quá nhiều nỗi lo và nỗi sợ, mình hiểu rõ điều đó. Nhưng thật sự thì đôi lúc mình cũng rất kỳ vọng sẽ có một người đến ở cạnh vỗ về và ôm lấy đứa trẻ trong mình. Mình cũng không hiểu nữa, bản thân có thật sự đang sống hay chỉ là đang tồn tại. Ngày mai có thật sự có hy vọng, có thực sự là ai rồi cũng sẽ có một người dành riêng cho bản thân không. Cuộc sống có đúng là rồi sẽ ổn không hay nó chỉ là vấn đề nối tiếp vấn đề. Mình ước là mình có thể trả lời các câu hỏi của chính mình. 🐼 #linhtinh #vietlach
2
2 năm trước
1
Quận 8
Chán rồi. Không cần bạn nữa, không cần gia đình nữa, không cần tình yêu nữa, không cần hạnh phúc nữa, không cần sống nữa. Mỗi một ngày trôi qua, mỗi một sự việc xảy ra đều như bảo với tôi rằng tôi sẽ không bao giờ với lấy được hạnh phúc. Với gia đình tôi như một thứ tai hại, vốn không nên tồn tại. Với bạn bè tôi nhưng một con chó luôn đi theo sau, cố gắng vẫy đuôi lấy lòng và du bị tổn thương nhưng vẫn trung thành không rời bỏ chỉ để rồi nhận lại một khúc xương cứng, vô vị, vô bổ. Với tình yêu tôi lại chưa từng có. Tôi chưa từng biết yêu là gì, cũng chả biết cách yêu. Tôi khao khát nó, nhưng đồng thời cũng sợ hãi nó. Tôi sợ sẽ bị tổn thương càng sợ bản thân sẽ làm đối phương tổn thương. Chưa một ai, chưa từng có ai thấu hiểu cho tôi, tôi cứ ngỡ rằng những người bạn mà mình dùng tất cả nhưng gì chân thành nhất để đối đã sẽ hiểu tôi. Nhưng rốt cuộc họ vẫn không hiểu, tôi cũng không hiểu nổi họ. Càng không hiểu nổi bản thân tồn tại làm gì. Thật dư thừa, và rồi có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ phát điên sẽ trở thành nỗi phiền muộn của cha mẹ. Mọi người sẽ trách tôi không hiểu chuyện, sẽ trách tôi ích kỷ, nhưng sẽ chỉ có tôi biết được bản thân đã phải dày vò như thế nào mới tiếp tục sống đến bây giờ. Suy cho cùng, người thấu hiểu tôi nhất, người luôn an ủi, động viên và bên tôi mãi mãi vẫn chỉ có giọng nói trong tâm trí tôi mà thôi. Nếu không có giọng nói ấy. Có lẽ giờ đây tôi đã là một cái xác, một kẻ tâm thần hoặc một đứa trẻ hư.
2
2 năm trước
2
Quận 8
Gia đình, bạn bè, hay tình yêu. Tôi vốn chẳng có cái nào cả. Những người bạn mà tôi vô cùng trân trọng lại hết lần này đến lần khác rạch sâu vào tim tôi. Dù họ có làm gì tôi cũng đều cảm thông và cho qua. Nhưng chỉ cần tôi phạm phải sai lầm họ sẽ không ngần ngại mà cáu giận. Ánh mắt họ hiện lên sự chán ghét, họ thấm chí không muốn nói chuyện với tôi, thậm chí khiến tôi cảm thấy như sự tồn tại của mình là thứ kinh tởm, dư thừa. Là tôi đã sai, đã sai khi quá đề cao bản thân trong lòng người khác, đã sai khi nghĩ việc bản thân biết cảm thông cho người khác thì cũng sẽ được nhận lại điều tương tự. Dù sao tôi cũng đã phạm lỗi, nhưng liệu có thực sự đến mức phải bị đối xử như vậy.
4
2 năm trước
3
Hải An
Tớ và bạn X yêu nhau từ hồi cấp 3. Về tính cách thì bạn ấy là một người khá trẻ con và có phần ích kỉ. Tớ đã về ra mắt gia đinh bạn ấy đc khoảng 3 năm, thời gian đầu tớ luôn rất nhiệt tình phụ giúp kho sang nhà, hoặc khi ra quán của mẹ bạn ấy. Nhưng bố mẹ bạn ấy lại luôn áp đặt tớ rằng tớ phải có trách nhiệm và phải ra dáng như một người con dâu, mới đầu tớ luôn nghe theo nhưng dần dần bố mẹ bạn ấy càng ép tớ nhiều hơn, ví dụ như nhà bạn ấy có cúng giỗ, bố mẹ bạn ấy luôn muốn tớ phải sang phụ mà không để bố mẹ bạn ấy phải bảo, và dần dần tớ cảm thấy ức chế và bộc phát, tớ cảm thấy việc đó là k hề tôn trọng tớ, và bố mẹ bạn ấy quá đáng, tớ và bạn ấy đã cãi nhau rất nhiều vì vấn đề này. Sau đó khoảng 2 năm, trong 2 năm tớ dường như k phụ giúp gì nữa, tớ chỉ tặng quà cáp những ngày lễ, duy nhất có một lần mẹ bạn ấy cãi nhau với bố bạn ấy và tớ đã năn nỉ mẹ bạn ấy làm lành với bố bạn ấy suốt 2 tiếng đồng hồ dưới trời mưa. Và hôm nay, bạn ấy nói rằng xung quanh bạn ấy nói tớ không tốt, không biết cách cư xử, không biết phụ giúp, chúng tớ đã cãi nhau, trước sự việc ngày hôm nay thì chúng tớ cũng đã cãi nhau nhiều thứ và thật sự mỗi lần cãi nhau là tớ khóc nguyên một đêm, và tớ đang phải dùng thuốc an thần để ổn định hơn. Mọi người cho tớ lời khuyên được không ạ, tớ vừa muốn từ bỏ vừa muốn níu giữ, nhưng thực sự bản thân tớ lại quá mệt về thể chất rồi #tinhcam
4
2 năm trước
2
Loading...