Chia sẻ
một năm trước
Chia sẻ
Loading...
Đang tải bình luận...
Diễn Châu
Blhd không chỉ là những hành động mà nó còn là những con dao sắc bén được tạo nên từ lời nói,ánh mắt,từng nụ cười và cảm giác...Nó không chỉ để lại sự đau đớn về thể xác nhất thời mà là một sự ám ảnh dai dẳng lên nạn nhân dù họ có cố gắng vượt qua đến đâu.Người ta nói cách tốt nhất là phải dũng cảm đối mặt với nó nhưng nói bao giờ cũng dễ hơn là làm,liệu có mấy ai đủ dũng cảm để nhìn lại những khuôn mặt từng đày đọa lên cả tinh thần và thể xác của mình một lần nữa và có mấy ai muốn nhìn lại cái chuỗi ký ức mà bản thân từng ám ảnh đến chết đi sống lại đây?
1
một năm trước
1
Diễn Châu
Có ai cảm thấy đôi lúc mấy cái bình luận ảo của Khế khá vô duyên không nhỉ;)) Mình hiểu là nó được lập trình sẵn nhưng nhiều lúc khá khó chịu í 🥲🤧🤧🤧
2
một năm trước
5
Cầu Giấy
8/3 năm nay của teo khá bùn vì: năm cuối rồi lớp k học nữa nên k được tổ chức ở lớp, trường cũng chẳng có sự kiện j; ny thì chọn tăng ca và cũng chẳng chủ động lên lịch đi chơi 8/3 với t; hầu hết bn bè về quê; a trai bận đi làm, bố cũng chẳng gọi điện j. Nhưng một đứa bạn của t đã cứu rỗi 8/3 của t dù nó k rủ t đi chơi mà chỉ đơn giản là rủ t đi có việc cùng nó, sau đó đi mua chút đồ lặt vặt thế là t lông nhông với nó cả chiều cũng vui. T được nó chở đi qua mấy con phố, ngắm đường, ngắm không khí nhộn nhịp của 8/3. Lúc đi mua đồ thì t tặng nó và nó cũng tặng t vài thứ. Nhiều khi bùn bùn mới thấy niềm vui nhỏ nó đáng giá vc, cảm ơn bạn iu nhìu!!! ☺️ #niemvui
1
một năm trước
2
Đống Đa
mình nhớ về nơi mình từng đi không phải vì những kỉ niệm mình có với người đồng hành. mà vì chỉ có khi đi như vậy mình mới cảm thấy mình được tự do, thoát khỏi trói buộc của áp lực cuộc sống hiện tại. có thể nghe rất tệ nhưng trên chặng đường mình từng đi, mình có lẽ muốn đi một mình hơn là muốn đi với ai đó. mình không muốn bị ràng buộc với ai cả. mình muốn tự giải thoát bản thân, cho chính mình có được phút giây được thoát ly khỏi thực tại.
1
một năm trước
0
An Khê
Ai fi5 hong ạaaaa
3
một năm trước
2
Diễn Châu
"Cuộc sống này vận hành theo cái cách làm ghì ta xuống"...
1
một năm trước
1
Diễn Châu
Nuông chiều bản thân quá mức để rồi khiến chính bản thân mình bị tụt lại sau những người đã và đang cô lập và blhd mình :((( Cảm thấy bản thân thất bại thật sự,chỉ biết nỗ lực ảo rồi tự động viên bản thân bằng việc nghỉ ngơi,xả hơi sau những giờ phút bị bạn bè mỉa mai,khinh thường,cô lập và đem ra làm trò đùa trước lớp vì bản thân không cùng phe với họ...Bây giờ mình không biết bản thân mới bắt đầu liệu có còn kịp không,mình vẫn còn sợ việc phải đến lớp và những áp lực luôn ghì chặt ước mơ của mình xuống,mình biết mình không thể không cố gắng nhưng cuộc sống này áp lực quá:((((
1
một năm trước
2
Buôn Ma Thuột
Sắp không làm chủ được cảm xúc và hành động rồi
1
một năm trước
2
Định Quán
í là mập mờ đòi lên fb t chi dị mắ, đag trong lo sợ
2
một năm trước
1
Buôn Ma Thuột
Chả biết dạo này bị sao nữa, đau đầu, mệt mỏi, mất ngủ, biến ăn, khó chịu trong người. Có lẽ đã chịu dựng và dồn nén cảm xúc quá nhiều. Làm một đứa trẻ hiểu chuyện, phải trưởng thành rất mệt. Trong vô thức tôi trở thành con người mà tôi từng rất ghét. Tôi đã đụng tới thuốc lá… Cảm bất lực thật sự, chả có ai để chia sẻ hay tâm sự cả :))))))))))
2
một năm trước
2
Loading...